Đông đến rồi, em bắt đầu nhớ những lần anh bất thình lình xuất hiện chỉ để đưa cho em túi chườm nóng, hạt dẻ mà em thích, còn đôi khi chỉ là để trao một cái ôm nhung nhớ.
hững người yêu nhau, thường dễ giận hờn nhau. Đơn giản vì yêu thương trao đi quá nhiều, mà luôn nảy sinh cảm giác bất an. Đơn giản vì đặt trọn niềm tin, nên mới nảy sinh mâu thuẫn. Đơn giản vì, cứ yêu là luôn muốn đối phương chú ý đến mình, mọi lúc.
Đôi khi, giận hờn cũng là cách để thu hút sự quan tâm thôi anh!
Em biết những lần hờn dỗi vô cớ của em là quá đáng, em không nên
quá trẻ con, không nên ép anh phải luôn để ý đến em đến từng cử chỉ như
thế. Yêu một cô gái trẻ con và luôn thiếu cảm giác an toàn như em, chắc
anh vẫn mệt mỏi lắm đúng không?
Bởi vì chính em còn cảm thấy mệt mỏi với chính mình, em đã nhận ra
cách thức yêu sai lầm của bản thân, và rồi cảm thấy có lỗi với anh biết
bao nhiêu. Em luôn nghĩ đến bản thân trước khi nghĩ đến cảm nhận của
anh. Yêu một cô gái ương bướng và ích kỷ như em, chắc anh vẫn phải
nhường nhịn nhiều lắm?
Thời gian chúng ta yêu nhau đủ để cho người khác trải qua vài ba
mối tình, chúng ta dường như hiểu hết tất cả tính xấu của nhau để theo
đó bắt đầu dung hòa bản thân. Em biết anh luôn chấp nhận toàn bộ con
người em, kể cả những điểm xấu, nhưng cũng chính vì thế mà em luôn cảm
thấy tự ti với chính mình.
Nhưng anh à, sau tất cả mọi chuyện, em muốn nói với anh rằng, em xin lỗi, xin lỗi anh thật nhiều!
Em không nên nóng giận vô cớ, cũng không nên tránh mặt anh và tỏ ra
trẻ con như thế. Em biết em cần phải người lớn hơn, cần phải hiểu
chuyện như những cô gái khác. Khi chúng ta cãi vã không nhất thiết là
anh phải làm hòa trước, đôi khi em cũng cần phải để ý hơn tới cảm nhận
của anh.
Vẫn là thói quen anh sẽ nhường nhịn, nhưng lần này anh lại bỏ mặc
em. Em đã hiểu, anh bắt đầu không chịu nổi những thói xấu ấy của em. Còn
em thì bắt đầu thấy lạc lõng và bơ vơ, khi lạc bước giữa đám đông mà
không có anh bên cạnh.
Mùa đông bắt đầu trở mình đi qua những con phố nhỏ, em bắt đầu cảm
thấy cô đơn đến muốn khóc. Và rồi em nhận ra, em đã phải ỷ lại và dựa
dẫm vào tình cảm của anh nhường nào. Vậy mà, em lại luôn hẹp hòi với
anh. Là em sai, và em nhận lỗi rồi!
Đông đến rồi, em bắt đầu nhớ bàn tay ấm áp của anh cuộn tròn lấy
tay em để ủ ấm, bắt đầu nhớ những lần bước vội trên những con phố vắng
người, chiếc hôn trao vội còn vương cả hơi lạnh trên môi, hanh hao bay
trong gió.
Đông đến rồi, em bắt đầu nhớ những lần anh bất thình lình xuất hiện
chỉ để đưa cho em túi chườm nóng, hạt dẻ mà em thích, còn đôi khi chỉ
là để trao một cái ôm nhung nhớ.
Đông đến rồi, em bắt đầu cảm thấy cô đơn bởi vì bỗng dưng không có
anh bên cạnh. Bắt đầu cảm thấy thiếu đi một hơi thở, thiếu đi một người
để em quan tâm, thiếu đi một người yêu thương em thật nhiều.
Tha lỗi cho em được không anh? Cho em đến gần anh và dang rộng đôi tay chờ vòng ôm ấm áp.
Đông đến rồi kìa, ôm em đi anh!
